05:29 ICT Thứ tư, 08/12/2021
"Chào mừng các bạn đến với website trường THPT TRẦN THỊ DUNG thị trấn Hưng Nhân- Hưng Hà-Thái Bình        Học để biết , học để làm , học để chung sống , học để làm người       Trường THPT TRẦN THỊ DUNG phấn đấu nhà trường văn hoá , giáo viên mẫu mực , học sinh thanh lịch

Thăm dò ý kiến

Bạn có nhận xét gì về website mới của trường

Website rất đẹp

Website đẹp

Website bình thường

Tất cả các ý kiến trên

Phòng học chức năng

Tin đoàn thể

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 3


Hôm nayHôm nay : 44

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 2018

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 498519

Danh mục đoàn thể

Trang nhất » Tổ chức đoàn thể » Đoàn thanh niên

THÔNG ĐIỆP YÊU THƯƠNG

Thứ ba - 23/01/2018 07:08
Nếu ai đó hỏi tôi rằng: "Khoảng thời gian nào khó quên nhất trong cuộc đời bạn" thì tôi sẽ trả lời rằng: Cấp ba là quãng thời gian tôi khó quên nhất với những bài văn viết mãi không xong, đề toán khó đến phát khóc, và những người thầy cô, cậu bạn cô bạn đáng yêu của tôi...
Mái trường phổ thông nơi tôi học thật đặc biệt - 1 ngôi trường ngoài công lập mang tên Linh từ Quốc mẫu Trần Thị Dung. Lúc những dòng cảm nhận này của tôi đang đến thì cũng là lúc chúng tôi chuẩn bị chia xa nơi này rồi. Tôi phải tạm biệt những người bạn mà tôi đã từng gắn bó trong 3 năm. 3 năm... 3 năm là khoảng thời gian không ngắn mà cũng chẳng dài. 3 năm là khoảng thời gian có lẽ rằng tôi sẽ chẳng muốn nó trôi qua đi đâu, và cũng sẽ không muốn quên nó. Kỉ niệm buồn, vui, những tiếng cười sau những giờ học được thư giãn, tán gẫu linh tinh với bạn bè. Và tôi tưởng tượng rằng: "ngày chia tay cấp 3, cảm giác như chúng ta đã tự chia tay một phần đẹp nhất của tuổi trẻ vậy...!"
Lớp tôi - 12A2, là một lớp khá nghịch nhưng lại rất tình cảm. Nhiều thầy cô đã phàn nàn và dọa sẽ hạnh kiểm nhưng chúng tôi vẫn chứng nào tật ấy. Cô chủ nhiệm lớp tôi là cô Lê Thị Huyền, cô chẳng "dữ" nhưng cũng chẳng "hiền". Lớp tôi ấy mà, toàn chọc ghẹo cô suốt thôi, nhưng mà chúng tôi không hề có ý xấu..! Tổ tôi là tổ 1 - cái tổ mà luôn bị nói là "lắm mồm" nhất, cũng phải thôi vì hầu như tiết nào mà mấy bọn con trai tổ tôi chẳng bày trò, làm trò để cười, nghĩ ra những câu chuyện mà chỉ học trò chúng tôi mới hiểu. Kể ra thì lắm lúc ghét, nhưng mà không có mấy đứa đó thì lớp tôi cũng trầm lắm, chẳng đứa nào khuẩy động tiếng cười cho lớp cả. Nhìn mặt chúng nó cũng đã buồn cười rồi, chứ nghe chúng nó kể truyện cười trong giờ học thì đúng là thảm họa...! À mà còn 1 nhân vật nữa là đứa lớp trưởng. Nếu có 1 ai mà hỏi tôi về lớp trưởng lớp mày thế nào, tôi sẽ trả lời ngay: "XINH nhưng đanh đá lắm". Lắm lúc ghét nó lắm nhưng mà thực ra thì nó đáng yêu mà, dễ gần...!
Năm tôi vào lớp 10 thì tôi bỡ ngỡ lắm, lạ lẫm với ngôi trường này, và có khi tôi có cảm giác gì đó lạ lắm vì là trường ngoài công lập. Nhưng chỉ sau 1 khoảng thời gian tôi đã cảm thấy gắn bó và thực sự có tình cảm với nó. "Mỗi ngày đến trường là 1 ngày vui" , đúng là vui thật, nhưng lắm lúc chẳng vui tí nào. Tôi có 1 nhóm bạn thân, và có 1 đứa khá đặc biệt vì nó chơi với tôi đã 8 năm rồi. Nó luôn ở cạnh tôi, chia sẻ cho tôi mọi điều, đi đâu cũng có nhau ấy. Mà thật thiếu sót nếu mà không nhắc đến đứa bạn thân khác giới của tôi, chơi với nhau có 3 năm thôi nhưng mà cũng đầy kỉ niệm, cứ gặp nhau là đánh cãi nhau, và mặc dù nó là con trai nhưng nó chẳng bh chịu nhường tôi cả???
Chỉ còn mấy tháng nữa thôi là tôi sẽ kết thúc quãng thời gian học sinh của mình, chia tay với tuổi áo trắng mộng mơ đẹp đẽ để rồi bước sang một cuộc sống khác, một cuộc sống tự lập hơn. Sau khi ra trường, chia tay bạn bè, thầy cô, mái trường, rồi mỗi người một ngả, một phương, chẳng biết bao giờ mới gặp lại nhau, bao giờ mới lại ngồi trên lớp học để rồi kể lại cho nhau nghe những câu chuyện của mình. Thời gian trôi qua rất nhanh, nó không chờ đợi một ai cả, vậy thì ngay từ bây giờ tôi muốn sống trọn niềm vui bên mái trường của mình. Tôi mong muốn chúng tôi tạo ra những niềm vui, những kỉ niệm để rồi sau này chúng tôi sẽ chẳng bao giờ quên được nhau, và hối tiếc khi thuở học trò đã không làm những việc ấy? Tuổi học trò chỉ qua 1 lần, là khoảng thời gian thật đẹp. Và sau khi nhìn nhìn lại những dòng cảm xúc này, tôi đã khóc! Dường như nó sắp qua rồi. Sắp đến ngày cả lớp tôi phải chia tay nhau mỗi đứa 1 phương rồi.
Xin chúc cả lớp hãy cùng nhau cố gắng, vượt qua những khoảng thời gian áp lực, mệt mỏi của cuối năm lớp 12 để rồi chúng ta cùng nhau đạt được kết quả mong muốn!
"Trường cũ là gì? Chính là lúc vừa tới, bạn muốn mau chóng thoát khỏi nó, tới khi bạn thoát khỏi nó thật, bạn chỉ hy vọng có thể được ở thêm, ....dù chỉ một - hai ngày!"
--Phạm Thị Thúy Hồng --
--12A2 - THPT Trần Thị Dung --
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin khác

Những tin cũ hơn